Trở lại   B0-Webzone » Bàn làm việc » Chia sẻ kinh nghiệm

Chia sẻ kinh nghiệm Nơi chia sẻ kinh nghiệm học tập, thi cử,...

.:: Về trang chủ ChuyenLy.edu.vn ::.
HƯỚNG TỚI KỶ NIỆM 25 NĂM NGÀY THÀNH LẬP KHỐI CHUYÊN VẬT LÝ - ĐẠI HỌC TỔNG HỢP HÀ NỘI
15/10/1985 - 15/10/2010
Họp Ban liên lạc lần 2 cho Đại lễ kỷ niệm 25 năm vào 14h00 ngày 27/06/2010.

Trả lời
 
Công cụ chủ đề Chế độ hiển thị
  #1  
Old 25-02-2010, 08:15 PM
2conthanlan's Avatar
2conthanlan 2conthanlan đang offline
Moderator
 
Nguyễn quang Duy
K21A
Khối PT chuyên Lý - ĐHKHTN
Ngày tham gia: Sep 2006
Tuổi: 18
Bài viết: 545
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
2conthanlan is on a distinguished road
Mặc định One week- One thing

Seeing much and reading much in the last couples of months, I feel obliged to share some of my experiences with my dear friends, Boers. Each week, I will post in this topic one thing, a book, a video, a song, or whatever, that greatly inspires me and I simply want to share. I hope this task will keep me finding new things each week instead of staying in bed and eating my toes.

Looking forward to any comments, and thanks also ^^!

Please note that I use English not because I think it is more fashionable or something like that. I do not use Vietnamese because most things I have met recently are in English. So, forgive me. (Also, it is a good chance for us to practice, right?)
__________________
Difficulties I'll smile at


ĐƠN ĐĂNG KÝ HỘI HỌC SINH CHUYÊN LÝ
Trả lời cùng trích dẫn
  #2  
Old 25-02-2010, 08:18 PM
2conthanlan's Avatar
2conthanlan 2conthanlan đang offline
Moderator
 
Nguyễn quang Duy
K21A
Khối PT chuyên Lý - ĐHKHTN
Ngày tham gia: Sep 2006
Tuổi: 18
Bài viết: 545
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
2conthanlan is on a distinguished road
Mặc định

So we start this week’s post with an inspiring lecture I heard a month ago entitled "The Last Lecture: Really Achieving Your Childhood Dreams" (On video, of course) by Professor Randy Pausch. Here is the introduction on TED.com:

“In 2007, Carnegie Mellon professor Randy Pausch, who was dying of pancreatic cancer, delivered a one-of-a-kind last lecture that made the world stop and pay attention. This moving talk will teach you how to really achieve your childhood dreams. Unmissable!”

Let’s not talk too much about it. Just listen and you will find it all.

http://www.youtube.com/watch?v=ji5_MqicxSo

P/S: I confess that I cried while watching it .
__________________
Difficulties I'll smile at


ĐƠN ĐĂNG KÝ HỘI HỌC SINH CHUYÊN LÝ
Trả lời cùng trích dẫn
  #3  
Old 04-03-2010, 06:31 PM
2conthanlan's Avatar
2conthanlan 2conthanlan đang offline
Moderator
 
Nguyễn quang Duy
K21A
Khối PT chuyên Lý - ĐHKHTN
Ngày tham gia: Sep 2006
Tuổi: 18
Bài viết: 545
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
2conthanlan is on a distinguished road
Mặc định

Một sự thực khiến chúng ta phải suy nghĩ....







Tôi đã tò mò, để rồi cố công mà tìm hiểu về thần đồng toán học, người được mệnh danh là "cậu bé vàng của toán học VN" những năm đầu thập kỷ 1980, người đi thi toán học quốc tế đã vừa đoạt giải nhất trong số 8 giải nhất của 40 quốc gia tham dự, đồng thời là người duy nhất đoạt giải đặc biệt cho lời giải đẹp nhất kỳ thi năm ấy, ra sao bây giờ...?

Đường đến với toán học


Lê Bá Khánh Trình sinh ra ở Huế trong một gia đình có 6 anh chị em, bố là giáo viên trường Đại học Y, mẹ là giáo viên cấp 2. Trước khi vòng nguyệt quế của giải thưởng Toán quốc tế đặt lên đầu anh, Khánh Trình chỉ là một cậu bé nghịch ngợm, ham chơi, học "lệt lệt" như lời anh tự nhận, dù thời đó, "con giáo viên" cũng là một thương hiệu cho sự học hành không đến nỗi nào của anh. Cơ duyên đến với toán học của cậu bé Khánh Trình cũng tình cờ: Nghỉ hè lớp 9, trong một lần xem Báo Thiếu niên tiền phong, thấy có đăng đề bài thi toán dành cho học sinh giỏi quốc gia, Trình mày mò tự giải, rồi ham thích những con số từ lúc đó. Cũng là cơ duyên khi đúng năm đó, tỉnh Bình Trị Thiên mở lớp chuyên toán ở Huế, Trình đi thi và trúng tuyển dù kết quả mà anh đạt được không phải là cao.

Toán học chiếm bao nhiêu thời gian với Khánh Trình khi bé? Với những người học toàn diện thì không sao, nhưng anh học thiên về toán, các môn khác chỉ học cầm chừng. Toán học hấp dẫn anh đơn giản qua sự quan sát đối chiếu những nét tương đối để làm. Anh cũng không tự lý giải được tại sao mình lại theo môn toán mà không phải là một môn học nào khác. Trước kỳ thi học sinh giỏi toán toàn quốc, Khánh Trình chỉ đoạt giải tư trên tổng số gần 200 học sinh dự thi. Nhưng sau đó có 20 học sinh cao điểm nhất để chọn lấy 4 người sẽ được bồi dưỡng để thi toán quốc tế, Khánh Trình là một trong số đó. 4 học sinh đã ở chung với nhau trong 2 - 3 tháng ở nhà khách của Bộ Giáo dục để hằng ngày được các thầy bồi dưỡng, không chịu áp lực cụ thể nào ngoại trừ việc cố gắng giải bằng hoặc hơn học sinh thi quốc tế năm trước. Kỷ niệm của Khánh Trình thời ấy là những lần tắm ở bể nước, nhà khách không có nhà vệ sinh nên mọi sự giải quyết là chạy sang bờ đê bên kia. Riêng việc ăn uống được đặt cơm ở một nơi rất sang trọng, nơi đó như là chỗ của các bộ trưởng đến ăn. Khi đó tiền ăn được Nhà nước cho nhưng gia đình cũng phải góp thêm cho các em. Những người lớn thắc mắc về nhóm trẻ con ăn ở nơi có tiêu chuẩn dành cho bộ trưởng là sự thú vị còn rất lâu trong ký ức Lê Bá Khánh Trình.

Giải đặc biệt từ bài toán sai và sự ưu ái thời gian của giám thị!


Hồi đó, nhóm học sinh đi thi Olympic toán học quốc tế ở Anh cùng các thầy đã rất liều. Đó là Phạm Văn Tiệp (hiện đang ở Mỹ), Bùi Tá Long (trước làm ở Việt Cơ rồi chuyển sang Viện Môi trường), Phạm Ngọc Anh Cương (hiện sức khỏe rất yếu, đang ở nhà) và Lê Bá Khánh Trình. 4 người đều chưa có visa vào Anh nhưng vẫn lên đường, đi vòng sang Nga, ở đó gần 1 tuần lễ để xin visa vào Anh từ Moscow. Các thầy do Bộ Giáo dục cử đi là những người có kinh nghiệm trong việc đưa học sinh đi thi. Giấy mời của Bộ Giáo dục Anh đã khiến cho việc xin visa từ Nga không đến nỗi khó.

Lần đầu tiên, bước chân ra nước ngoài, ấn tượng của nhóm học sinh bé nhỏ ấy chỉ là sự sững sờ, choáng váng. Ngoại ngữ của các anh khi đó chỉ đủ để giao tiếp sơ sài. Ký túc xá của Đại học London là nơi tiếp đón các bạn của gần 40 đoàn từ các nước học đến dự thi. Ngày đầu tiên thi, bài số 2 về hình học tương thích với cuốn sách hình học rất hay mà trước đây ở nhà Khánh Trình đã đọc rất hứng khởi với những bài tập anh làm rất kỹ, nên anh ứng dụng như cháo chảy.

Khánh Trình giải đề thi nhanh chóng, nhưng anh cũng tự nhận, dường như các thầy đã bồi dưỡng đúng hướng để các anh thi không bị khớp, bị bất ngờ với một đề thi từ một đất nước với văn hóa và ngôn ngữ xa lạ thời ấy. Tuy nhiên sau đó Khánh Trình phát hiện ra mình giải sai bài hình học khi chỉ còn 15 phút nữa là hết giờ. Sự lo lắng và sự cập rập của thời gian lại là động lực cho anh nghĩ ra cách giải mới mẻ, sáng tạo hơn. Bài đã giải là bài công phu, rất hay nhưng nó sai. Khi anh bắt đầu chép lời giải thì chỉ còn 10 phút, Khánh Trình xin phép giám thị người Anh cho thêm thời gian để làm, ông đã rất vui lòng ngồi chờ anh làm cho xong bài, anh được thêm 10 phút để hoàn thiện bài thi của mình.


Sau 2 ngày thi, 4 ngày chấm thi là có kết quả để phát thưởng. Khi thi xong, cảm giác ít nhiều mình cũng sẽ được giải vì bài làm tốt, trong bữa tiệc của ông Thị trưởng London chiêu đãi họ cũng đã nói nhóm học sinh VN đoạt giải cao. Cảm giác gì lúc đó ư? Chỉ là sự nhẹ nhõm rằng sau một thời gian tập trung vào học dài ngày để đi thi thì xong việc là yên tâm như trút đi một gánh nặng. Khi trở về, đoàn học sinh đoạt giải năm đó được mời xuống máy bay trước tiên với đại diện của Bộ Giáo dục ra đón và tặng hoa cho các thành viên đoạt giải. Trong đoàn có một bạn là cháu gọi Thủ tướng Phạm Văn Đồng bằng “ông trẻ” nên đoàn học sinh đã được gặp Thủ tướng trong một cuộc gặp mang tính chất gia đình.

Tôi chẳng có gì quá xuất sắc, cũng chẳng mong muốn gì!


* Giải thưởng đặc biệt và giải nhất (42/40 điểm) khi đó của anh có là một áp lực với anh khi đó không?

- Có chứ, đơn giản nhất là việc đi và về đều được trọng thị. Lúc chuẩn bị đi được ưu đãi nhiều, mọi người cũng đặt niềm tin và mong đợi. Khi về, mọi người đón tiếp hồ hởi cũng gây ra một cảm giác mắc nợ với tôi. Nhưng khi đó tôi còn nhỏ, nên gánh nặng ấy cũng không đến nỗi là một áp lực. May mắn là nhờ giải thưởng đó, tôi được chọn vào thẳng đại học và được đi học ở nước ngoài.

* Khi học ở Đại học Lomonosov, thầy và các bạn học có biết anh là người từng đoạt giải đặc biệt, được coi như là thần đồng toán học khi ấy không?

- Ít người biết lắm vì nước Nga là một nước có nền toán học cũng phát triển và vững mạnh trên thế giới. Họ đi thi học sinh giỏi cũng là chuyện bình thường. Tôi chỉ gặp lại một số người nhưng họ đã học trên tôi một khóa vì tôi còn phải học ngoại ngữ mất một năm ở VN nữa.

* Anh học gì ở Lomonosov?


- Tôi học gì nghĩa là sao? Tôi học toán thôi. Chuyên ngành toán, dù cũng được học thêm triết học, vật lý lượng tử, cơ... Theo nghĩa nào đó, học để thi cử thì tôi học cũng bình thường, các kết quả thi cũng tốt. Học bổng của tôi cũng đủ sống và cũng bởi tôi không đua đòi gì. Mùa hè tôi đi theo các đội xây dựng của Nga nhưng sức khỏe không đảm bảo nên tôi chỉ đi duy nhất lần ấy?

* Có một thời gian người ta gọi anh là "cậu bé vàng của toán học VN", sau khi anh được giải?

- Ai gọi tôi như vậy kìa?

* Nếu không có giải thưởng toán biến chú bé Lê Bá Khánh Trình trở thành "thần đồng toán học" "niềm tự hào của toán học VN", "cậu bé vàng của toán học VN" thì anh có hình dung mình sẽ trở thành một người khác không?

- Tất nhiên là cảm giác lúc này lúc khác khác nhau cũng tùy thời điểm tùy sức khỏe. Tôi cũng chẳng có đam mê gì quá đối với một cái gì để được gọi là quá. Nhưng để làm việc tôi thấy dạy toán như thế này cũng được rồi.

* Khi đó anh có ý muốn ở lại Nga không? Vì đó cũng là một môi trường lý tưởng để học tập và nghiên cứu?

- Nếu mà mình xuất sắc, người ta đề nghị thì mình sẽ xem xét, nhưng thực ra tôi cũng chẳng có gì quá xuất sắc, cũng chẳng có mong muốn gì...

* Anh có muốn trở thành một nhà khoa học thay vì chỉ làm công việc giảng dạy?

- Lúc ở Lomonosov có lúc tôi muốn, nhưng có lúc lại không muốn làm khoa học. Nhưng tôi thấy như ở Nga, một người làm khoa học phải có đam mê mãnh liệt, phải có những hy sinh nào đó, có những tố chất nào đó.

* Hy sinh ở đây là cái gì?

- Là phải bỏ thời gian thường xuyên suy nghĩ về một thứ gì đó, không được lơ là.

* Anh học bao nhiêu năm ở Nga?

- Gần 10 năm

* Thầy giáo hướng dẫn cho anh là một người rất giỏi phải không? Ông có hướng anh theo đuổi việc nghiên cứu khoa học hay không?

- Tôi không có cảm giác ông muốn làm điều đó. Tôi nghĩ ông đánh giá công bằng, vừa phải.

* Anh có bao giờ nghĩ đến những ứng dụng của toán học không?

- Tôi chỉ nghĩ đến mức độ lý thuyết thôi, có lẽ là do các thầy của tôi chỉ truyền đạt về mặt lý thuyết, còn nếu mà tự tìm hiểu nghiên cứu thì có lẽ tôi chưa có dịp.



Lê Bá Khánh Trình bây giờ. Ảnh: Đ.N.T


* Anh thấy trong cách luyện thi học sinh để thi giỏi toán quốc tế như “luyện gà nòi” có vấn đề gì không?
- Nếu không đặt vấn đề thành tích là thể diện quốc gia thì cũng không cần. Như Nga họ không cần, họ coi là cuộc chơi và thi cho vui thôi, có lẽ họ coi thể diện quốc gia sẽ được thể hiện ở những mặt khác.

* Tình yêu của anh với toán học có còn không?

- Chắc là còn nhưng tôi không còn thời gian để làm một điều gì khác nữa. Có gia đình và lớn tuổi người ta suy nghĩ khác.

* Nếu không có toán học, thì anh sẽ như thế nào?

- Tôi cũng chẳng biết tôi như thế nào? Chắc tôi cũng sẽ tìm tòi học tập và truyền đạt điều đó qua công tác giảng dạy. Còn làm ngoại giao, kinh tế, lăn lộn cái gì đó chắc tôi không làm được.

* Lỗi có phải tại giải thưởng và sự vinh danh khi ấy quá sức anh không?

- Tôi không hiểu, nếu mọi người kỳ vọng hay đánh giá gì vào tôi thì đó là từ phía mọi người thôi.

Những thất vọng không tạm thời


Lê Bá Khánh Trình thấy mình may mắn khi năm 34 tuổi, có một bà cụ viết cho anh một lá thư giới thiệu con gái của bà cho anh. Anh đã quen vợ trong hoàn cảnh đó, còn trước đó anh chưa bao giờ có bạn gái. Nơi anh đang sống là nhà của bố mẹ anh mua cho anh khi anh trở về từ Nga. Gia đình 5 chị em thì có 2 người đang sống ở Mỹ, cuộc sống của các anh em Khánh Trình đều yên ổn, thành đạt. Anh cũng không có ước mơ gì khác ngoài sự hài lòng với cuộc sống hiện tại, một chút lo lắng cho sức khỏe của mình, mong sao mình khỏe mạnh.

Bây giờ anh đã trở thành một người hoàn toàn khác với cậu bé Lê Bá Khánh Trình ở Huế thời chưa đội vòng nguyệt quế kia. Cặp kính cận trên khuôn mặt ngơ ngác đến tội nghiệp, cái dáng cao lòng khòng đi liêu xiêu trong buổi gặp hôm ấy làm tôi cảm thấy đau lòng. Dù anh hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù anh chỉ mong nhất là sức khỏe cho mình, dù anh có một gia đình với 2 đứa con ngoan, tôi vẫn không ngăn được cảm giác thất vọng dâng lên trong lòng.

Một thần tượng của thế hệ trước chúng tôi nhiều năm, một cái tên mà những học sinh say mê toán học phải kính nể, thần đồng ấy hôm nay lại là một giáo viên luyện thi cho lớp năng khiếu của trường năng khiếu TP.HCM, anh chưa từng là trưởng khoa Toán của Đại học Khoa học Tự nhiên như người ta đồn đại. Anh sống bình dị, khép kín, giống một cái cây sau cơn bão không sao mà trổ những cành lá non kiêu hãnh khi các cành và mầm của nó đã bị vặt hết. Lê Bá Khánh Trình chưa bao giờ có một thành tích hay sự kiện gì trong cuộc đời vượt được giải thưởng mà anh giành được năm 1979 ở London.

Có điều gì đã xảy ra sau giải thưởng ấy, phải chăng là những áp lực, những kỳ vọng lớn lao của nhiều người để thay vì biết đâu theo nghiệp cha, anh có thể trở thành một bác sĩ giỏi, hay đơn giản hơn, một người nào đó có một cuộc sống và tâm thế không như hôm nay, để cảm giác không chỉ riêng tôi khi tiếp xúc với anh, là sự co ro, rụt rè, khiêm nhường dễ khiến người đối thoại nản chí, chưa bao giờ làm khoa học, chưa bao giờ phát minh ra bất cứ cái gì hay áp dụng toán học vào một lãnh vực nào đó trong cuộc sống trừ việc đi giải dạy chính môn toán mà anh đã học 10 năm ở trường đại học lừng danh không chỉ của nước Nga: Lomonosov.

Anh không quan tâm đến mục đích của tôi, dù tất nhiên tôi đã giới thiệu mình là nhà báo. Anh cũng không hỏi một lần bao giờ báo ra, viết cái gì về anh? Anh cũng hoàn toàn thờ ơ với những câu hỏi để lặng lẽ trả lời những câu trả lời không thể đơn giản hơn. Để đưa nhà báo "đi từ thất vọng này đến thất vọng khác", để tôi chỉ muốn hét lên "rằng tại sao anh lại nhận lời gặp tôi? để làm gì khi anh không có câu chuyện nào để kể, không quan tâm đến mọi chuyện và cả cuộc đời ngoài cái giải thưởng "oan nghiệt" kia, anh không làm được bất cứ điều gì?". Lê Bá Khánh Trình đến hẹn đúng giờ, và sau khi kết thúc thì xin phép ra về. Nhưng nụ cười duy nhất là khi phóng viên ảnh đến chụp hình. Cuộc phỏng vấn lần thứ nhất, anh ướt đẫm vì đi xe máy và hôm ấy đường Đồng Khởi thành sông, trong tiệm cafe Mojo dường như quá sang trọng khiến tôi thầm trách mình vì việc chọn địa điểm này mà gặp nhân vật. Cuộc gặp thứ hai ở Press cafe, nơi bình yên hơn, nhẹ nhõm hơn, nhưng Lê Bá Khánh Trình vẫn thế, vẫn đến đúng giờ, vẫn gọi một thứ trà nóng, uống bằng hai tay và uống xong, trong khoảng giữa của sự im lặng nơi tôi, anh xin phép ra về!

Lê Thị Thái Hòa
Việt Báo (Theo_Thanh_Nien)
__________________
Difficulties I'll smile at


ĐƠN ĐĂNG KÝ HỘI HỌC SINH CHUYÊN LÝ
Trả lời cùng trích dẫn
  #4  
Old 11-03-2010, 06:46 PM
2conthanlan's Avatar
2conthanlan 2conthanlan đang offline
Moderator
 
Nguyễn quang Duy
K21A
Khối PT chuyên Lý - ĐHKHTN
Ngày tham gia: Sep 2006
Tuổi: 18
Bài viết: 545
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
2conthanlan is on a distinguished road
Mặc định

http://csoffer.wordpress.com
Wordpress của thầy Craig Soffer tại trung tâm Oxford U.K. Những cái nhìn hài hước và mới lạ của một người nước ngoài tại Việt Nam.
(Bạn nào muốn học viết cho TOEFL hoặc SAT thì mình khuyên nên học thầy)

Một vài bài tiêu biểu:

The Move
November 10, 2009


This past weekend the English center where I work, Oxford English UK Vietnam, moved. We moved from 49 Thai Ha Street to #6 Lane 28, Nguyen Hong Street. If people ask me where that is, I tell them it’s near Kentucky Fried Chicken on Huynh Thuc Khang Street, about 2 minutes from 49 Thai Ha. Same teachers, same Immersion English program, but a new building. I’ve moved a lot in my life, and moving is always crazy – hard work, things break, other things get lost, and muscles you’ve been ignoring for a long time get a painful workout.

I’ve been involved in major business moves twice, and I’ve moved my home … wow … more times than I can count. The biggest move, of course, was from New York to Hanoi, but in that move I left almost everything behind – I just packed one big suitcase, since at that time I hadn’t known I wouldn’t be coming back. I still miss a lot of stuff I left behind in New York, especially my books. I had a huge library of books back in New York, and I miss them. The rest of my stuff – desks, and beds, and chairs, and TVs, – was nothing special. For me, the new place is always more interesting than the old place, and I don’t experience much nostalgia for places I once lived and worked.

Moving, I guess, is a little like giving birth. You slowly watch the empty space you’re soon to be occupying transform as the furniture and the pictures and the computers, and finally the people, all start showing up.

People will ask me why we decided to move the school, and they may even suspect that the move was attached to some kind of hardship for me and worry about me. It’s not necessary; the move was entirely my idea, and not attached to any hardship worse than noise. Yep. Noise. We moved the center because of noise, more than for any other reason.

Many people will likely suspect that part of the reason for the move was the expense of maintaining such a large building on a street that’s as popular as Thai Ha and, of course, that was part of it. The rental rates on Thai Ha Street were quite high, and the building could support 12 classrooms (five of which might be unusable, for reasons I’ll get to in a moment). 12 classrooms means you need 12 full-time teachers (or an army of part-time teachers), and finding 12 highly qualified full-time Americans and Brits, especially those who intend to stay in Hanoi for a long time, is a very difficult challenge. One contributing factor to my decision was the expense then, another the staffing issues, and the third, and main reason … the classrooms I mentioned that might be unusable.

Why unusable? Well, first of all it’s true that Thai Ha Street has man problems – the traffic is horrible, it floods in heavy rains, the power goes out often (especially in the summer), and the traffic also generates quite a bit of noise. In fact, though, none of those things really bothered me. They all seemed a part of life in Hanoi. Especially the floods; I loved the floods. Standing on the first floor, watching the water level rise, wondering how all the students would ever escape – that was good, Thai Ha fun! I’ll never forget one occasion when the street flooded to waist height and none of the Dylans and SHs and other big, expensive, automatic scooters could move. I had to drive a student home through waist-deep water on my unstoppable, amphibious, Future Neo. It was like a scene out of a movie, trying to keep the bike upright as water washed over my legs, wondering when the engine would cut out, and having no idea what kinds of holes or bumps or other deadly objects might be in front of me under all of that dark water. It’s a memory I’ll never forget, but we didn’t move because of the floods or the traffic. We moved because of a different kind of noise.

There are now five different shops adjacent to or facing Oxford English UK’s old building on Thai Ha Street that have placed large speakers out front on the street, and those speakers blast music out into the street … and into our center. The noise was especially bad in my office, which was on the second floor and faced the street. For the first five years I worked for the center, those speakers (and those shops, for the most part) weren’t there. Perhaps their appearance represents progress, but it’s definitely the downside of progress. Now, the noise there can start at any time, and when it does start, it hammers any education-oriented thoughts right out of my brain.

Of course, I reached out to the managers of all of those shops, told them our study and working schedule, asked them to recognize that they had a neighbor – with seniority on the street – whose business was teaching and thus depended on peace and quiet for success. They didn’t care. They believed, rightly or wrongly – it’s not for me to say – that the best way to sell the most laptops and mobile phones was to blast music into the street, so that passing motorbike drivers would turn their heads to see where all the noise was coming from, and notice their shops. They didn’t care that their music might disturb anyone nearby who might be trying to read a book, listen to a CD, or try to learn how to pronounce the word “thistle.”

Thus, the classroom on each floor that faced the street in the Thai Ha building was rendered unusable by the noise. And I found that instead of writing lessons or reading new textbooks and journal articles, I was spending all my time trying to figure out the rhyme and reason behind the noise. At what time would the music start? How loud would it last today? How many shops would play their music at the same time? Who chose the songs they were playing, and why on Earth did they choose such terrible music? Why did they think their actual customers, the ones would actually walk through their front doors, needed to be subjected to a virtual wall of noise before being able to do any shopping? And what about the little old ladies and the newborn babies in the houses nearby? What did they think of “Baby Hit Me One More Time” thundering through their windows? I even considered putting on a ninja-suit and running around cutting the wires to all those speakers and trying to escape before the security guards could catch me. Needless to say, that would not have been an action becoming an English teacher.

I actually set up a fan, pointed at my window, that I would leave on the highest power setting, because I found the droning of the fan blocked some of the noise coming through my window. Of course, visitors often thought I was crazy. I wonder how many of my students thought to themselves, “Stupid American. He doesn’t know a fan should point INTO the room.”

As the time to sign the new rental contract for the building drew nearer (the old contract ended on 31 October), I just couldn’t find the strength to sign a document that would subject me to at least five more years of sonic torture, in an expensive building, where three of the classrooms were impossible to use due to noise. And so, in the end, and rather late given how long such things take to arrange and accomplish, I decided to move.

It may not be the wisest business decision I’ve ever made. After all, Thai Ha Street is a major thoroughfare and Lane 28 of Nguyen Hong Street is a tiny, quiet, little-traveled lane that’s much harder to find. But … it seems to be easier to get to, and less likely to turn into a lake when it rains. And, most importantly, it seems quieter.

We’re doing our best to make the new school better than the old school, with classrooms that are more comfortable, a bigger cafe, and a nicer environment for immersing yourself in English. We’re going to be supporting the Vietnam Environmental Protection fund, contributing to the fight against global warming through charitable contributions, recycling, etc. I think it’s going to be a great place to work and hang out, and since I spend pretty much all of my time at the school that’s a good thing for me, too. Last week, I saw a toad hopping along the street. There are no toads on Thai Ha Street. They all moved away, because of the noise.

In the end, I guess I believe that we will be more successful at the business of teaching English in the new location than we ever were in the old. Only time will tell if I’m right. Still, I think that it’s the teachers and the education program that make a school, far more than its location.

If you happen to live near Nguyen Hong Street, don’t worry. You’ll never wake up at 8 a.m. in the morning, or have your dinner interrupted, by huge speakers blasting the announcement, “Oxford English UK’s Immersion English training is now located at #6 Lane 28, Nguyen Hong Street!” followed by endless repetitions of the earth-shatteringly bad song, “I’m so lucky, lucky, lucky.” I would never do that to you.

I’m sure that there will be times when I miss the old school on Thai Ha Street, especially when a young student unaware of all the factors I discussed here looks up at me and says, “Why did you move? Thai Ha Street is a big, famous street.” Change is never without some pain, but change is also a big part of life. And if my life experience is any proof, then it seems that change is always for the better.



Why I Don’t Eat Roast Pigeon
September 10, 2006

Last night I went out to dinner with LA and her family at a beefsteak place on Hang Buom Street. I had no idea it was there. There’s actually a small sign over the entrance to the place, but I’d never noticed it before. To get to the restaurant you have to walk down a winding hallway, through one of those ubiquitous dirt strewn courtyards, and then into a fairly nice restaurant that’s sort of a cross between a cafeteria and a family living room. I had been promised beef, and in fact we’d considered going to Chien Beo’s - but you can never get a table there. When we arrived, I was famished. I’d just finished teaching my Advanced Workshop and, as any teacher knows, teaching a room full of people who are all smarter than you are is very taxing. So I was really hungry.

I was a bit disappointed when I learned that the meal would involve two courses, and the first course was roast pigeon.

This is not a New York City pigeon. New York City pigeons are big, and fat, and can handle themselves in a fight. No one eats them, as far as I know. These pigeons are smaller birds, roasted intact, complete with heads. On the plate, they look a lot like mini-Rhodans. You know Rhodan? The giant bird that gave Godzilla a run for his money in one of those Tokyo monster movies I loved when I was a kid?

At this point, I knew I was facing the usual cultural dilemma: I could eat the bird, or I could decline by claiming, “Chau ko biet an” (I don’t know how to eat that). If I ate the bird, well, I’d be eating a bird. Not much different from a chicken or a duck, I’m sure, so no big deal. If I declined, the entire first course of the meal would be disrupted as everyone tried to console me and make sure I didn’t starve to death during the ten minutes I’d have to wait for the steaks. I opted not to eat the bird. As a result, I got more than my fair share of salad, bread, and french fries.

It’s a head thing. Once I see an animal’s head, I don’t want to eat the animal anymore. This is true even of shrimp. In New York, we get rid of the heads of almost everything we eat. Cow heads, pig heads, chicken heads, shrimp heads, whatever. They all disappear somewhere. Some big warehouse filled with heads, I guess. No one is eating heads. Thus, I’m unaccustomed to looking my food in the eye. Everyone else was happy to behead these beasts and suck the brains down through the necks. Mmm. Yummy. No thank you.

The steak was good. Not Chien Beo good by any stretch, but good. I ate two portions. Everyone knows I lost a lot of weight during that traumatic period five months ago when LA and I were on the outs, so I was happy to hear everyone thought I was putting on weight again.

I’ve even learned to enjoy Hanoi beer with ice. This proves that I’m flexible. In New York I’d never have accepted a warm beer, much less deigned to drink one with ice. Now, I actually think I prefer Hanoi beer with ice to ice cold Hanoi beer. Adaptable. Maybe someday I’ll even adapt to eating heads. But not this week.




End of An Era

July 3, 2009

End of an Era

Toi nho luc toi moi sang Viet Nam, luc do Lauren chua sang toi da dat mot khach san o pho co. Toi đa co mot hom mot minh o Ha Noi, va toi ko biet gi ve Ha Noi ca Viet Nam nua tru nhung dieu toi doc trong quyen sach du lich: Lonely Planet. Lauren da hua voi toi se gioi thieu toi voi tat ca ve Ha noi, vi luc do Lauren da song o Viet Nam bon mua he roi, va co the noi duoc tieng viet. Nhung Lauren cung khuyen toi khong di ngu luon khi den khach san, vi neu ngu luon se say may bay lau hon,nen toi quyet dinh di ra khach san de xem Ha Noi co gi, va nhu the nao.

Troi dat. Toi ko di bo tu khach san de Bo Ho duoc. Duong dong lam, tat ca moi nguoi deu di xe may, nhieu duong ko co den do, va nhung duong co den do nguoi Viet Nam ko dung lai. Hinh nhu dat den do o mot so vai duong chi de lam dep, chu ko fai de quan ly xe may.

Toi den duoc pho Hang Bong, nong nhu lua, met nhu mot linh dang di chien dau, va mo hoi nhu vua moi di boi xong. Ko di tiep duoc nua. Nhieu xe may qua. Con toi nghi rang nguoi Viet Nam bi dien mat, vi ko ai doi mu bao hiem ca.

Toi dung o do, va chi ngam nguoi Viet Nam khi ma ho di qua. Theo toi, nguoi Viet Nam trong giong vua la cowboy, vua la hiep si, vua la ninja. Co nhung con gai deo khau trang, deu kinh ram, va co toc den nhu bong toi va dai nhu tay cua toi.

Xinh nhi.

Toi dung o do xem va bat dau cam giac la toi ghen. Toi cung muon di ma! Toi duoc xem mot anh deo mot co sanh dieu den muc va xinh dep nhu cong chua, ngoi cao o tren mot Dylan. Va toi duoc xem nhieu doi, nhieu anh chi yeu nhau, di o duong va om nhau chat, va toi da biet luon Ha Noi la mot thanh pho rat tinh cam.

Tu luc do den bay h, tat ca con gai xinh dep nhat, an mac dep nhat, trang diem dep nhat ma toi da xem trong mot cuoc doi dai 39 nam roi, toi duoc xem ngoi tren xe may o duong Ha Noi.

Luc toi va ban gai cu chia tay, toi len y kien nen cho cac visit cua toi o trong tui ao, de luc mot co rat xinh dep di qua bang xe may, gap toi o mot den do, thi toi se dua cac luon. “Hello. Need an English teacher?” Cung kha vo duyen, cho nen toi ko lam nhu vay, ma y kien do da tung co …

Den hom nay, thuc day o mot thanh pho khac roi. Co the la mot hang tinh khac, vi bay gio cac hiep si Viet Nam deu doi mu bao hiem. Ngay xua chi co toc den phan chieu anh sang o ngoai duong Ha Noi, con bay h co nhieu mu bao hiem, nhieu mau khac nhau, phan chieu anh sang mat troi va cung che đi luon khuon mat cua nguoi di duong. Nhu luc toi tham Thailand, va duoc xem ai di xe may cung doi mu bao hiem, va nghi rang, “Chan lam. Lam sao so sanh voi Ha Noi duoc.”

Lau lam roi, toi cam giac la dieu hay nhat o Ha Noi la mot buoi toi o cac duong xung quanh Bo Ho, trong luc cac thanh nien Viet Nam di xe may cung nguoi yeu cua minh, chi de om nhau, de di dao pho, de di choi thoai mai. Neu fai doi mu bao hiem, cac em kia van di ko? Toi chua chac.

Cac luat minh theo nha nuoc dua ra de bao ve minh. Nhung o My, minh co the cam giac minh dang song mot cuoc song chan oi la chan, vi hay cam thay minh chang duoc lam nhung dieu minh that su muon lam.

Neu mot dat nuoc muon bao ve toi, thi ho ko can bat toi doi mu bao hiem. Tot hon nhieu neu ho cam moi nguoi ban va hut thuoc la. Theo toi, thuoc la se giet toi som hon va chac chan hon bi tai nan. Vi sao ko cam thuoc la? Boi vi, vi thuoc la nhieu nguoi duoc di lam o nha may, ban hang, nhap khau, va nhu vay kiem tien cho ho va cho nha nuoc. Lam sao cam thuoc la duoc, mac du nhu vay se cuu nhieu nguoi ca mot thay giao ko quan trong va binh thuong nhu toi. Cho nen vi sao bat buoc moi nguoi doi mu bao hiem? Vi nhu vay cac nha may, cac cong ty mu bao hiem, va nhung nguoi ban hang mu bao hiem cung kiem duoc nhieu tien.

Dieu toi so nhat la cam giac cua toi khi toi doi mu bao hiem va di xe may. Toi thay kha kho de xoay dau tu trai den phai, phai den trai, tren va xuong, cho nen toi chi nhin thang thoi. Con toi cung cam giac kho hon chet, cho nen co the ko di can than nhu truoc kia. Hi hi. Neu co hang trieu hiep si Viet Nam cung nghi rang kho hon de nhin thay duong va ho cung khong the bi thuong duoc vi co mu bao hiem … cho nen co the benh vien se dong nguoi vao hon moi nguoi tuong tuong.

Roi. Nha nuoc quyet dinh gi, toi fai theo quyet dinh do. Co the mu bao hiem se cuu nhieu nguoi Viet Nam bi tai nan, va do la mot dieu rat la tot.

Cuoi cung, sang nay toi thuc day, doi mu bao hiem va di ra ngoai. Ko fai chi mu bao hiem nhe, toi cung mac quan ao, dung lo.

Hom nay la lan dau tien toi di tu nha den Al Frescos o Lang Ha bang xe may cua toi va toi ko bi tinh yeu set danh mot lan nao ca. Chan lam.

Nhung … luc toi vao Al Frescos toi van doi mu bao hiem, va toi nhin thay minh trong cai guong treo o tuong. Mu bao hiem cua toi mau den, to oi la to, co mot kinh chan gio, va dat tien.

Toi nhin thay minh trong guong va toi phat hien: Ko xem mat cua minh duoc va nhu the … dep trai hon roi.
__________________
Difficulties I'll smile at


ĐƠN ĐĂNG KÝ HỘI HỌC SINH CHUYÊN LÝ
Trả lời cùng trích dẫn
Trả lời


Công cụ chủ đề
Chế độ hiển thị

Điều lệ gửi bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Chuyển nhanh


Theo giờ GMT +7 | Bây giờ là 04:31 PM
.:: Phát triển dựa trên vBulletin ::.
.:: Bản quyền © ChuyenLy.edu.vn ::.